Nhân quyền Đông Nam Á là trọng tâm cũng là trở lực cho chiến lược Mỹ

Ngay sau khi tái đắc cử nhiệm kỳ 2, tổng thống Mỹ, Barack Obama đã quyết định thực hiện chuyến công du quốc tế đầu tiên tại 3 nước thuộc vùng lục điạ Đông Nam Á là Miếnđiện, Campuchea và Tháilan, nhân việc tham dự Hội Nghị Thượng Đỉnh Đông Á, khu vực Asean lần 21, tại Phnom Penh, từ ngày 17 đến 20/11/2012. Thông cáo của Tòa Bạch Ốc cho biết: “Tổng thống Obama sẽ hội đàm với tổng thống Miếnđiện, Thein Sein, lãnh tụ đối lập Aungsan Suu Kyi và nhiều giới chức khác để khuyến khích tiến trình chuyển tiếp dân chủ đang diễn ra tại nước này”. Trong công bố của chính phủ Miếnđiện cho biết: “Nồng nhiệt chào đón chuyến viếng thăm và sự ủng hộ của Hoakỳ sẽ làm mạnh thêm quyết tâm cải cách của Miếndiện”. Từ khi chế độ Quân Phiệt ở Miếnđiện “tự diễn biến hoà bình”. Các tướng lãnh bỏ áo nhà binh, thành lập chính phủ dân sự, chính quyền Thein Sein đã phóng thích một số tù nhân chính trị, hoà giải với các sắc tộc, nới lỏng hạn chế đối với giới truyền thông, cho phép các đảng đối lập công khai tham gia sinh hoạt chính trị…

Nhưng phó giám đốc Human Right Watch, Phil Robertson vẫn nói với Đài VOA rằng: “Chuyến đi của tổng thống Obama diễn ra quá sớm”. Theo ông: “Đã có tiến bộ đáng kể, nhưng chưa đủ để biện minh cho chuyến thăm của ông Obama, vì vẫn còn hằng trăm tù nhân bị giam giữ, còn nhiều luật lệ đàn áp nhân quyền và những nghị định hành chính mà chính phủ chưa hề được sửa đổi, thậm chí còn chưa nói là họ sẽ bãi bỏ”. Còn đối với Campuchea thì tổ chức này đã cảnh giác cao độ hơn nữa. Rằng: “Chế độ bạo ngược của thủ tướng Hun Sen, trong 20 năm qua đã gây ra vô số cái chết (trên 300 người) và nhiều trường hợp lạm quyền không bị trừng phạt”. Nhân dịp này, Tổ Chức Nhân Quyền Mỹ, Human Right Watch, kêu gọi tổng thống Obama: “Phải công khai yêu cầu Cam Bốt cải cách toàn diện về nhân quyền và chấm dứt tình trạng bao che cho tội ác”. “Nếu ông Obama không nói đến tình trạng vi phạm nhân quyền tại Cam Bốt thì chuyến viếng thăm của tổng thống Mỹ sẽ được chính quyền Hun Sen xem là một thái độ đồng tình”.

Sự sớm đến Miếnđiện của tổng thống Obama, tuy ở đó nhân quyền chưa có đúng mức, vẫn còn một số tù chính trị, với những xung đột nội bộ về các sắc tộc, tôn giáo… Nhưng sự bắt đầu Dân Chủ Hóa Miến Điện và việc thoát ra khỏi chiếc bóng của Trungcộng để mở rộng bang giao quốc tế, đã là một đột phá ngoạn mục, nên việc tổng thống Obama gặp tổng thống Thein Sein cùng lãnh tụ đối lập Aungsan Suu Kyi là Hoakỳ chính thức công nhận chế độ Dân Chủ Đa Đảng của Miến Điện. Đồng thời xác nhận sự có mặt của Hoakỳ ở đất nước này một cách vững chắc. Mở ra cơ hội cho Ấn Độ, Nhật Bản, Liên Âu và thế giới, cả Nga lẫn Tầu cùng là “Đối Tác Kinh Tế” với Miến Điện. Có lẽ tổng thống Obama muốn giúp Miến Điện làm nơi trắc nghiệm cho một cuộc từ bỏ chế độ độc tài, chuyển sang chế độ dân chủ với chính sách “Đối Tác Kinh Tế” mở rộng hoà bình phát triển ở vùng Đông Nam Á. Đó cũng là sự thực hiện chiến lược toàn diện mới của Mỹ tại Á châu – Thái Bình Dương – Ấn Độ Dương. Vậy việc tổng thống Obama đến Phnom Penh, không có nghĩa là để thừa nhận chế độ HunSen bạo ngược, mà để tuyên dương trước Hội Nghị Thượng Đỉnh Á Đông về chính sách chọn Đông Nam Á làm trung tâm thực hiện chiến lược mới của Hoakỳ, đó là: Đối Trọng về Quân Sự. Đối Tác về Kinh Tế. Đối Thoại về Chính Trị, mà vấn đề Nhân Quyền là Trọng Tâm. Chính vì vậy, dù Việtnam là trọng điểm chiến lược, nhưng còn vi phạm nhân quyền và lệ thuộc Trungcộng quá nặng nề, khiến tổng thống Obama đành phải đợi đấy.

Về phần Đối Trọng Quân Sự, trước khi tổng thống Obama công du Đông Nam Á, ngoại trưởng Hillary Clinton và bộ trưởng quốc phòng Leon Panetta ngày 13/11/12 trên đường tới Perth thủ phủ bang Western Australia để dự Hội Nghị Úc-Mỹ hàng năm ở cấp Bộ Trưởng Ngoại Giao và Quốc Phòng – gọi tắt là AUSMIN – vào ngày 14/11/12 để duyệt xét hợp tác an ninh quốc phòng giữa 2 nước đồng minh và chiến lược định vị mới của tổng thống Obama tại Á châu – Thái Bình Dương. Sau đó họ tới Singarpore, rồi tháp tùng tổng thống Obama tiến vào Lục Địa Đông Nam Á. Trước đây, Canberra và Washington đã đồng ý đồn trú 2,500 thủy quân lục chiến Mỹ tại căn cứ Darwin ở phía Bắc Úc. Trên căn bản dài hạn Úc và Mỹ sẽ cứu xét nâng cấp các phương tiện quốc phòng ở Bắc Úc và Tây Úc để tiếp nhận được thường xuyên hơn những thiết bị quốc phòng tối tân của Mỹ – đặc biệt hải quân và không quân.

Bộ trưởng quốc phòng Úc, Stephen Smith nói: “Có lẽ cũng như nhiều quốc gia khác, Australia đã đặc biệt quan tâm theo dõi cuộc bầu cử tổng thống tại Mỹ và diễn biến thay đổi lãnh đạo 10 năm một lần tại Bắc Kinh đang diễn ra trong hậu trường và tại Hội Nghị lần thứ 18 của đảng Cộng Sản Trung Quốc. Vì vậy, Hội Nghị AUSMIN là dịp để Canberra và Washington trao đổi quan điểm về sự trỗi dậy của Trung Quốc, Ấn Độ và các chiến lược ngoại giao, quốc phòng đa phương và song phương”. Nghĩa là Mỹ tăng cường sự hiện diện Hải Lực, Không Lực với Thiết Bị tối tân ở Bắc Úc và Tây Úc, nhằm thiết lập một Liên Minh Quân Sự: Mỹ-Nhật-Ấn-Úc làm “Đối Trọng Quân Sự” với Trung Cộng, để ngăn tham vọng bành trướng của Bắc Kinh, hỗ trợ cho Khối ASEAN Dân Chủ Hoá Chế Độ. Củng Cố Quốc Phòng. Phát Triển Kinh Tế, đủ sức, tự tin : “Đối Tác Kinh Tế” với Trung Hoa và chủ động “Đối Thoại Chính Trị” với Bắc Kinh.
Nhưng trở ngại đối với chiến lược toàn diện này của Mỹ ở Đông Nam Á lại vẫn là vấn đề Nhân Quyền. Các nước Cộng Sản lệ thuộc Trung Cộng như Việtnam và Lào thì khỏi nói, vi phạm nhân quyền ngày một trầm trọng thì đã đành. Ngay Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền ASEAN do Ủy Ban Liên Quốc Gia ASEAN về Nhân Quyền soạn thảo sẽ được đệ trình trước Hội Nghị Thượng Đỉnh ASEAN ngày 18 tới đây tại Phnom Penh, theo các Tổ Chức Bảo Vệ Nhân Quyền Quốc Tế cho rằng: “Nội dung của văn kiện này có những điều khoản bị cho là không đạt tiêu chuẩn quốc tế về Quyền Con Người, mà còn tạo cơ hội khiến nhân quyền trong khu vực bị vi phạm một cách nghiêm trọng và tinh vi”. “về các điều khoản 6, 7 và 8 đã hạn chế và đi ngược lại quyền con người khi quy định rằng: Nhân quyền phải cân bằng với công việc và trách nhiệm”. “phải đi đôi với văn hóa, tôn giáo và lịch sử từng nước”. “phải phù hợp với tầm vóc quốc gia và trình độ khu vực”, khiến cho các tổ chức Human Rights Watch-Giám Sát Nhân Quyền. Amnesty International-Ân Xá Quốc tế. International Commission Of Jurists-Ủy Hội Luật Gia Quốc tế. International Federation For Human Rights-Liên Đoàn Quốc Tế Nhân Quyền v.v… đã yêu cầu hoãn chấp thuận bản tuyên ngôn nhân quyền Asean này. Đích ra các nền Văn Hóa, các Chính Giáo và mọi sinh hoạt xã hội, kinh tế, chính trị, cai trị, luật pháp… của Thế Giới, cũng chỉ vì Quyền Con Người mà hiện hữu, nhằm bảo vệ Quyền Làm Người, bảo vệ sự sống yên vui, nâng cao giá trị của Con Người lên… chứ không để tước đoạt, vi phạm Quyền Con Người. Chỉ có các chế độ phi nhân, phi văn hóa, phi đạo đức, mới kìm hãm và vi phạn Nhân Quyền mà thôi. Đây chính là một trở lực lớn cho Chiến Lược Toàn Diện của Hoakỳ ở Á châu vậy.

LÝ ĐẠI NGUYÊN – Little Saigon ngày 13/11/2012.

Lưu lại ý kiến đóng góp - phản hồi vào ô dưới đây:

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s