Tiễn bạn Nguyễn Chí Thiện

Những hạt lúa làm thực phẩm cho Con Người
Phải chết dưới bùn mới trổ lá, đâm bông
Những mùa Xuân nồng ấm tươi hồng
Phải kết nụ bằng mùa Đông giá rét

Những tác phẩm vượt lên trên hết
Phải sản sinh bằng lửa tự Trái Tim
Những bài thơ cho Dân Tộc đắm chìm
Phải gọt dũa bằng máu xương tác giả

Những thi sĩ bị kẻ gian nguyền rủa
Lại chính là Tiếng Nói Lương Tâm
Nguyễn Chí Thiện, người ngục sĩ âm thầm
Đã trăn trở sống một đời kỳ dị
Đã uống cạn những nồng cay thế kỷ

Cười với tù giam, giỡn mặt Tử Thần
Đòn thù không màng, dù nát châu thân
Vẫn ngạo nghễ, lấy cùm đêm làm bạn
Ngày trơ xương, nhìn mặt trời nứt rạn

Mà khinh thường lũ bọ rệp vây quanh
Lấy mùa Đông tăng niềm nhớ mong manh
Lấy mùa Hạ để dâng cơn phẫn nộ
Dùng cơn đói làm bài thơ đồ sộ

Giấc ngủ xà lim nâng trí thức lên cao
Khi bình yên, thương một điếu thuốc lào
Lúc bệnh ốm, cười đợi chờ Thần Chết
Chỉ có hai điều, nhà Thơ cần hơn hết

Nhìn quê hương sạch bóng nội thù
Nhìn Việt Nam rực rỡ muôn thu
Và được chết nơi trận tiền, quê Mẹ
Trong tư cách một người không câu nệ

Hy sinh thân mình cho Tổ Quốc yêu thương..
Giờ đây! Giờ đây! Anh đã lên đường
Về đất Tổ, gặp những người Hùng muôn thế hệ
Chúng tôi, những chiến hữu của anh, không thể ngăn giọt lệ

Tiễn anh đi mà tim thắt, đoạn trường
Xin lung linh của ánh nến, nén hương
Dẫn anh đến nơi Thiên Đường hoan lạc
Không còn những đau thương bàng bạc

Vẫn trường kỳ đeo bám Kiếp Phù Sinh…
Một lần cuối, xin cúi chào Anh,

Vĩnh Biệt!

Chu Tất Tiến

Lưu lại ý kiến đóng góp - phản hồi vào ô dưới đây:

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s